Chủ tịch trốn vợ đi chống dịch | showbiz24h.us

Chờ vợ ngủ say, ông Mẫn dậy chuẩn bị quần áo cho vào balo, cất lên xe, sáng hôm sau lên Bắc Giang làm tài xế hỗ trợ chống dịch.

Tối 28/5, ông Phạm Văn Mẫn (67 tuổi, Cầu Giấy, Hà Nội, Chủ tịch HĐQT một công ty mạng di động) lẳng lặng viết đơn: "Hình ảnh các cháu nhỏ mới một tuổi chưa biết tự ăn đã phải xa bố mẹ đi cách ly, cảnh người già, cựu chiến binh ngày đêm trực chốt tại điểm nóng của tâm dịch, cảnh bộ đội, công an tổ chức cứu trợ, bác sĩ không ngại hiểm nguy cứu người khiến người đàn ông đủ sức khỏe, tinh thần chiến đấu như tôi rất băn khoăn. Tôi viết đơn này xin ban chỉ đạo phòng chống dịch của Bộ Y tế và tỉnh Bắc Giang phê duyệt để tôi vào tham gia chống dịch Covid-19 tại Bắc Giang...". Gửi đơn xong, ông luôn trong tâm thế chuẩn bị sẵn sàng tinh thần, chỉ cần được duyệt là lên đường.

Trước đó cả tháng, ông Mẫn thỉnh thoảng buông lời "thăm dò" vợ con: "Tình hình tâm dịch căng thẳng quá, có khi phải lên hỗ trợ mọi người". Thấy chồng nói ráo, bà Hoa cùng các con gạt đi bởi ông Mẫn nay đã gần 70, công việc của công ty cũng đang bề bộn. Nhìn thái độ vợ con như vậy, ông đã lên một kế hoạch...

"Tiền trảm hậu tấu"

4 ngày sau, ông Mẫn nhận tin đơn xin đi hỗ trợ dịch được thông qua. 2h sáng 2/6, chờ vợ ngủ say, ông lẻn dậy, khẽ bật bóng đèn nhỏ bên phòng gấp quần áo, chuẩn bị tư trang cá nhân.

Đang gấp quần áo nghe thấy tiếng vợ lục xục bên phòng, ông tắt vội đèn, chỉ sợ vợ phát hiện.

"Sợ vợ con lo lắng rồi lại gàn, nên tôi giấu, không cho vợ biết", ông Mẫn cười khi nhớ đến cảnh nhẹ nhàng mang đồ xuống ôtô cất ngay trong đêm.

Chủ tịch HĐQT Phạm Văn Mẫn mang xe nhà đi chống dịch, đảm nhận công việc lái xe đưa đón nhân viên y tế ở Bắc Giang.

7h sáng hôm sau (3/6), ông Mẫn xách cặp ra xe đi làm như thường ngày. Thấy chồng ra ngoài, bà Nguyễn Như Hoa, vợ ông gọi với "Ông đi đâu đấy?". Ông đáp lại: "Tôi đi làm chứ đi đâu", rồi lên xe, nổ máy chạy thẳng.

Nhưng thay vì đến cơ quan chừng vài chục phút chạy xe, hai tiếng sau ông đã có mặt tại Sở Y tế tỉnh Bắc Giang. 13h cùng ngày, ông nhận lệnh đưa đón các nhân viên y tế đang điều trị cho F0 ở các bệnh viện dã chiến và các bác sĩ tại Trung tâm xét nghiệm thuộc Bệnh viện Tâm thần Bắc Giang.

Ngày đầu tiên tham gia lái xe ra vào vùng dịch, do chưa quen đường xá, ông mở bản đồ Google, nhiều đoạn không xác định được vị trí lại hỏi thăm người dân để "đón khách đúng hẹn".

"Tôi nhận đưa đón các bác sĩ đoàn Đà Nẵng, hoặc chi viện những lúc thiếu. Ngày chạy đến vài chục cuốc, cứ hễ điện thoại "nổ số" là lên đường. Số điện thoại của tôi giờ là số hotline của các nhân viên y tế trong vùng dịch. Hễ ai cần là tôi tới liền", ông Mẫn vui vẻ nói.

Tan làm sau một ngày vất vả, ông Mẫn quyết định gọi điện thoại về nhà báo tin cho vợ "đang cùng mấy anh em lên tâm dịch hỗ trợ dịch vụ viễn thông vài ngày, mọi người cứ an tâm". Vẫn cảm thấy nghi ngờ, bà Hoa đến công ty thì biết "chồng không hề có lịch công tác ở Bắc Giang, công việc ông đã giao hết cho nhân viên để một mình đi chống dịch". Lúc này, bà mới lặng người nhớ lại những lần ông nói bóng nói gió về ý định này.

Ông Mẫn được xét nghiệm sàng lọc Covid-19, xác định đủ sức khỏe mới được vào làm việc tại vùng dịch.

Bố gọi điện về, giọng cô con gái đầy bất lực: "Bố về đi, bố nhiều tuổi rồi đi thế này các con không yên tâm. Mẹ con biết rồi đấy". Ông trấn an con: "Tính bố con biết rồi, cái gì cố quyết là bố sẽ làm. Ở nhà không giúp được cho mọi người bố còn day dứt, khó chịu hơn. Bố vẫn khoẻ, sức khoẻ tốt, các con ở nhà động viên mẹ cho bố".

Trước khi viết đơn xin hỗ trợ chống dịch, ông Mẫn dành 2 tuần để rèn luyện thể lực bằng cách đi bộ giữa trưa dưới thời tiết 39 độ để tập thích nghi lúc mặc đồ bảo hộ. Lúc nghe ý định đi tình nguyện của ông Mẫn, hai người bạn ngỏ ý đồng hành, cùng sắm 3 chiếc ôtô hơn 2 tỷ đồng để vào tâm dịch. Nhưng phút cuối họ lại xin rút vì người nhà ngăn cản.

"Đấy, cách của tôi là tốt nhất, 'tiền trảm hậu tấu', cứ đến nơi rồi hãy bộc bạch với vợ", ông Mẫn cười.

"Chú như người cha của bọn mình vậy"

"Chú tiếp xúc với cháu, cháu là F0 thì chú là F1 đấy, chú không sợ sao?", nữ nhân viên y tế nói khi được ông Mẫn chở đến bệnh viện dã chiến - nơi đang trực tiếp điều trị các bệnh nhân Covid-19. "Nam tài xế" bật cười: "Sợ gì chứ, cháu là F0 cháu không lo, chú mà là F1 có là gì. Mọi người vất vả 10 chú chắc được một phần. Chú chẳng sợ gì, chỉ sợ mọi người vất vả mà kiệt sức". Mọi người trên xe im lặng tán thành, không còn thắc mắc nữa.

Ông Mẫn (áo đen) cùng các nhân viên y tế làm việc tại Trung tâm xét nghiệm thuộc Bệnh viện Tâm thần Bắc Giang.

Nhận công việc vận chuyển các bác sĩ đến nơi điều trị, công việc của ông Mẫn bắt đầu từ 5h sáng đến 1-2h đêm hôm sau. Nhưng ông nói nó chẳng là gì so với việc các y bác sĩ phải làm việc liên tục suốt 12 tiếng, có những cô y tá nặng chưa đến 40 kg, lọt thỏm trong bộ quần áo bảo hộ và chẳng thiếu những trường hợp ngất vì kiệt sức.

Điện thoại réo là lên đường, tranh thủ lúc rảnh lại gọi điện thoại về công ty để giải quyết công việc nhưng ông Mẫn thừa nhận bản thân chưa hề cảm thấy mệt mỏi, ngược lại còn phấn chấn hơn gấp bội vì được làm việc theo cái tâm của mình.

Được điều đi chi viện cho tâm dịch Bắc Giang, Nguyễn Thị Lâm Oanh, 23 tuổi, tốt nghiệp chuyên ngành Xét nghiệm, Đại học Y Dược Hải Phòng, đang làm việc tại Bệnh viện Đa khoa Medlatec Hà Nội, trở thành "khách hàng thân thiết" của ông Mẫn.

Oanh gặp ông Mẫn trong lần ông đón đoàn y bác sĩ Hà Nội từ Sở Y tế Bắc Giang về khách sạn. Do tính chất công việc, Oanh thường ở lại Trung tâm ICU đến hơn 8 rưỡi tối mới nghỉ, trong khi đồng đội đã về từ trước đó. Anh trưởng đoàn cho cô số điện thoại ông Mẫn để tiện liên lạc. Từ đó, ông trở thành "tài xế riêng" của cô.

"Mặc dù phải đưa đón nhiều đoàn nhưng chú vẫn cố gắng đến đón sớm nhất có thể. Từ khách sạn đến bệnh viện rất xa, hoạt động vận tải ở Bắc Giang đã tạm dừng, nếu không có những tài xế như chú, chúng mình không biết đến bệnh viện bằng cách nào", Oanh nói.

Ông Mẫn (áo đen) và các y tá, điều dưỡng đang làm việc trong tâm dịch Bắc Giang.

Có lần chuẩn bị ăn cơm, nhận được điện thoại của Oanh, ông Mẫn bỏ luôn, phi xe thẳng đến bệnh viện. Cô hỏi: "Sao chú không ăn rồi xuống đón cháu sau, cũng muộn rồi mà". Chú đáp: "Cháu cũng đã ăn đâu".

Oanh thấy ông Mẫn rất tình cảm, quan tâm mọi người. Mỗi lần đón đoàn, ông đều hỏi han sức khoẻ, hoặc mua nước cam, nhắc nhở cả đoàn ăn uống và nghỉ ngơi đầy đủ. Một nữ điều dưỡng sau tiêm vaccine Covid-19 bị dị ứng phải nằm viện, ông Mẫn hỏi han khắp nơi, từ Sở Y tế đến giám đốc bệnh viện, để xin được vào đưa hộp cháo cho cô.

"Chú như người cha của bọn mình vậy", Oanh cảm động.

Nhiều lần tâm sự, Oanh rất bất ngờ khi biết ông Mẫn là chủ tịch một công ty lớn, đã bàn giao 90% công việc cho tổng giám đốc, mang ôtô nhà lao vào tâm dịch vận chuyển các đoàn y bác sĩ.

Ông Mẫn kể, năm ngoái miền Trung lũ lụt, ông chỉ có thể ủng hộ từ xa nên thấy không ổn, vì không trực tiếp đến tận nơi, không thể biết dân mình khổ thế nào, chống lũ ra sao. Bởi thế lần này, khi Covid-19 tấn công Bắc Giang, ông xung phong vào "tiền tuyến" không chút do dự.

                                                                                                            Theo ngoisao.net

    
Thêm 159 ca Covid-19 | showbiz24h.us
Thêm 159 ca Covid-19 | showbiz24h.us
Nam sinh lớp 12 quay lén cô giáo trong nhà vệ sinh rồi tống tiền | showbiz24h.us
Nam sinh lớp 12 quay lén cô giáo trong nhà vệ sinh rồi tống tiền | showbiz24h.us
Đâm trọng thương công an khi bị ngăn đánh vợ | showbiz24h.us
Đâm trọng thương công an khi bị ngăn đánh vợ | showbiz24h.us
TP HCM vượt 1.000 ca Covid-19 | showbiz24h.us
TP HCM vượt 1.000 ca Covid-19 | showbiz24h.us
Thêm 176 ca Covid-19 | showbiz24h.us
Thêm 176 ca Covid-19 | showbiz24h.us
    lên đầu trang